Eroom Summer Camp 2018 – Nhật ký những ngày làm … mẹ nuôi

Cuối tháng 5 khi Bacolod đang vào những ngày nắng nóng đổ lửa, đang ngồi văn phòng mình nhận được tin từ sếp. Ema em có một kỳ nghỉ khoảng 5 ngày trở về Việt Nam để đón các bạn nhỏ qua đây. Ôi tin gì mà nghe như trúng số Vietlot vậy? thực sự là dù xa nhà từ bé nhưng năm nay không được ăn tết ở nhà mình nhớ nhà dã man, cảm giác được sếp nói cho về Việt Nam 5 ngày…cứ như trên mây. Lần này về nhiệm vụ là đón bọn trẻ qua, tổng có 12 đứa nhỏ, 6 trai và 6 gái. Tâm trạng lúc đầu cũng chỉ là háo hức được về Việt Nam chứ không hề lường trước được thời gian tới sẽ có những khó khăn như thế nào.

Đêm ngày 3/6/2018 tại sân bay Nội Bài

    trai-he-tieng-anh-tai-truong-eroom-1

Trong danh sách trường mình thì chỉ có 5 bạn bay từ đầu Hà Nội nhưng tới khi ra sân bay nhìn thấy rất đông các bạn nhỏ. Nhìn toàn cảnh sân bay hôm đó đúng thật là hơi có phần: “náo loạn” trong mình bỗng nhen nhóm cảm giác “bối rối” và tò mò không biết bạn nào sẽ thuộc về team E-room của mình. Sau 5 phút tiếp cận đoàn và anh Hiệp trưởng nhóm bên Phil English. Mình đã được bàn giao 5 bạn nhỏ từ đầu Hà Nội bao gồm 4 bạn nam và 1 bạn nữ. Ấn tượng đầu tiên đó là: “Trời ơi đây có đúng là trẻ em không vậy? Chúng nó còn cao lớn hơn cả mình nữa” Bước đầu làm quen giới thiệu với các bạn mình là quản lý trường E-ROOM. Hai anh em sinh đôi Doanh – Du có vẻ thân thiện và dễ gần nhất, bọn chúng nhanh chóng bắt chuyện và hỏi đủ thứ về E-room. Tiếp đến là cô gái duy nhất Châu Băng. Ấn tượng với bé về cái tên rất đẹp và hơn nữa là sự chín chắn chứ không bậu nhậu như mấy anh con trai. Hai bạn tới trễ hơn là Minh Đức và Minh Tuệ. Bạn Đức nếu không được giới thiệu thì chắc sẽ chả thể ngờ đó là 1 đứa trẻ 14-15 tuổi. Đức cao chắc tầm hơn 1,7m như một chàng trai trưởng thành, Tuệ thì thấp hơn nhưng thân hình tròn trĩnh dễ thương. Hai bạn đến sau có vẻ lúc ban đầu chưa quen hơi ngượng ngùng ít nói, mình đề nghị các em chụp chung kiểu ảnh kỷ niệm để các bạn gần gũi nhau hơn.

Sau đó thì đoàn vào máy bay. Lũ trẻ đúng thực là nghịch như quỷ luôn. Mình luôn miệng phải nói các em làm ơn hãy trật tự và dưỡng sức vì chúng ta sẽ có một hành trình dài nhưng dường như bọn trẻ chả hề để tâm tới việc đó. Chúng chạy nhảy như một bầy gà con, và rối như một nồi canh hẹ. Mình và anh Hiệp thực sự phải làm việc với 200% công suất vì chỉ có 2 anh em dẫn đoàn với tầm 60 bạn nhỏ từ Việt Nam đi tới Manila.

Manila rạng sáng ngày 4/6/2018

trai-he-tieng-anh-tai-truong-eroom-2

Sau khi máy bay hạ cánh và làm xong thủ tục nhập cảnh, mình được bàn giao thêm 7 bạn từ đầu bay Sài Gòn. Quỳnh Anh bé nhất nhưng lại cao nhất, Thy thì sắc sảo, Hân thì dễ thương, Trâm thì chín chắn, Tường thì ít nói, Sam thì là con gái nhưng lại mạnh mẽ như một chàng trai. Tuấn Anh thì có vè thân thiện nhất.

Mấy đứa trong khoảnh khắc đầu gặp nhau có vẻ ngại ngùng ít nói chắc có lẽ vì buổi tối qua giấc ngủ chập chờn. Cả đoàn có bữa ăn sáng nhẹ tại sân bay trong lúc chờ bay tới Bacolod trong chuyến bay kế tiếp.

Bacolod 11h sáng ngày 4/6

trai-he-tieng-anh-tai-truong-eroom-3

12 bạn xếp hàng dài trong văn phòng E-room, bạn nào tuy cũng mệt nhưng vẫn rất háo hức về trường mới. Các nhân viên trong văn phòng không khỏi chớp mắt vì sự dễ thương của các em. Các cô liên tục hỏi các con bay có mệt không. Tuy nhiên do là phút ban đầu mấy đứa chỉ cười và giữ trật tự… ôi quả là phút trật tự hiếm hoi.

Sau khi dẫn các em lên phòng cất đồ, rồi sau đó là vào phòng ăn. Hơi lo sợ vì đồ ăn bên này có thể khác vị khiến các em có thể khó ăn, ấy vậy mà nhìn cách mấy đứa ăn hết đĩa cơm cũng cảm thấy an tâm phần nào.

E-ROOM 13h chiều ngày 4/6

Sau giờ ăn trưa các em có buổi test đầu vào, chỉ sợ mấy đứa sau chặng đường dài thì sẽ ảnh hưởng tới kết quả bài test vậy mà kết quả trả về cao hơn mong đợi. Toàn trình độ basic trở lên.

Tiếp đó là đi SM mua sắm… thực sự là mình rất lo sợ các em không đủ sức khỏe khi chương trình cứ liên tiếp. Mình luôn hỏi có em nào mệt không, nếu có bạn nào mệt thì báo chị để chị làm chương trình riêng cho nhưng mấy đứa đều luôn miệng không sao đâu chị ơi, em thích em thích…

trai-he-tieng-anh-tai-truong-eroom-4

E-ROOM 20h tối ngày 4/6 tại khu vực bể bơi

Đang nằm ngả lưng sau hai chuyến bay dài và chạy đuổi chương trình của bọn nhỏ thì mình nhận được tin báo bọn nhỏ đang nô nghịch khu vực bể bơi và rất ồn ào. Ban đầu mình còn tưởng đó là tin đùa vì không thể nào bọn nhóc lại có thể có nhiều năng lượng như thế được. Nhưng mình vẫn ra bể bơi để kiểm tra lại. Trời ơi 6 anh con trai nô nghịch lanh tanh bành tại khu vực chính giữa bể bơi khiến mọi người khác phải dạt vào khu vực 2 bên đầu bờ. Mình bảo mấy đứa sau ngày dài với nhiều hoạt động vậy sao không về phòng nghỉ ngơi cho sớm mà mấy anh chàng làm ngơ bảo chị ơi em thích bể bơi lắm cho em bơi mấy phút. Chụp vài kiểu ảnh gửi và nói chuyện với phụ huynh thông báo cả đoàn đã tới nơi an toàn. Các con hiếu động đã đành mà các mẹ còn xì tin hơn. Điện thoại lúc nào cũng nhảy tin nhắn ting ting đọc tâm sự của các mẹ mà mình cảm thấy mình đang mang trên vai một trọng trách to lớn.

E-ROOM ngày 5/6 ngày học đầu tiên của tụi trẻ

trai-he-tieng-anh-tai-truong-eroom-5

Tối qua sợ bọn trẻ mệt ngủ quên, 7h mình đặt đồng hồ lên báo thức từng phòng một. Mấy anh con trai ngái ngủ bảo chị ơi cho em xin 5p nữa thôi… rồi chúng nó lại nằm vật ra ngủ tiếp. Nhìn cảnh bọn nó mà nhớ lại thời đi học mình cũng thế, quý trọng từng 5p bù giờ. Tuy nhiên lúc này mình là “mẹ nuôi” chúng nó mà quát ầm ĩ “dậy ngay anh nào không dạy tối nay tôi thu điện thoại” ờ câu thần chú này có vẻ hiệu nghiệm với lũ siêu quậy này, 2 phút sau thì các anh bắt đầu lồm cồm bò dậy. Phòng các bạn gái thì tự giác hơn, chỉ cần gõ cửa và nhắc nhẹ nhàng là các nàng ấy dậy. Ôi con gái bao giờ cũng yêu thế chứ lỵ.

Chụp vài bức hình gửi các mẹ báo cáo. Mẹ nào cũng nhớ các con. Mẹ Lan còn dặn mình nhắc bé Tường vê sinh cá nhân thật sạch, Mẹ Hạnh thì nhắc cô chú ý anh Doanh, anh Du nhớ đi ngủ đúng giờ.

Cuối tuần của bọn nhóc….

trai-he-tieng-anh-tai-truong-eroom-6

Thời gian thấm thoát trôi… đã hết một tuần của lũ trẻ. Ôi đứa nào đứa đấy háo hức ra mặt vì được chị thông báo sẽ cho đi chơi công viên nước chơi. Các mẹ ở nhà cũng háo hức hóng tình hình của các con bên này. Lũ trẻ vì mải ham vui mà chả mấy khi nhắn tin về cho các mẹ. Mình luôn phải nhắc các em chịu khó nhắn để ba mẹ đỡ mong tin. Nhưng dường như cứ được đùa vui là tụi nó quên hết sạch à. Đáng yêu thế chứ lỵ.

Mình đứng trên bờ tìm góc chụp để lưu lại khoảnh khắc đẹp cho các em ấy vậy mà mấy đứa cứ xấu hổ hoài, bảo không chụp đâu rồi mấy anh con trai còn hè nhau tính lôi mình xuống bể bơi may mà mình nhanh chân chạy xa chứ không cũng bị lũ quỷ sứ đó kéo xuống bể rồi

trai-he-tieng-anh-tai-truong-eroom-7

Rồi tuần nhất, tuần 2 qua đi, lũ trẻ cứ ngày đều đặn tới trường, cuối tuần lại có dã ngoại, lúc thì là chợ weekend, lúc thì là siêu thị SM, và vui nhất là được đi đảo Lakawan.

Đây được mệnh danh là những hòn đảo thiên đường của trần gian. Nước biển xanh ngăn ngắt, phản chiếu hình những đám mây trắng bồng bềnh trôi lơ đãng trên khung trời nhiều nắng. Bọn nhóc như đàn cá nhỏ được thả về đại dương, vùng vẫy khi gặp nước. Chúng quậy lanh tanh bành tới nỗi lật cả tàu chuối. Mình và thầy hiệu đứng trên bờ có chút lo lắng, ấy vậy lúc lên bờ bọn nhỏ thì cười toe còn thầy hiệu trưởng thì giận quá làm mặt nghiêm mà bọn nó chỉ sợ trong chốc lát.

E-ROOM Olympic và sinh nhật Tuấn Anh 14/6

Trường có đại hội thể thao, mấy bọn nhỏ được phân làm 2 đội xanh đỏ tham gia cùng các anh chị. Khỏi phải nói nhìn tụi nhỏ háo hức như nào, cứ mỗi lần vào nhà ăn là nhìn mấy đứa đội đỏ lại thách đấu mấy đứa đội xanh mà tới phì cười vì bọn trẻ con. Đôi lúc nhìn các em tập, có lẽ chúng nó còn hơi chút ngại ngùng trước anh chị lớn nên động tác chưa được dứt khoát. Mình lúc nào cũng phải gào thét động viên đôi khi là “quát nạt” để tụi nó mạnh dạn tham gia.

Hôm diễn ra đại hội chính thức, cũng chính là sinh nhật bạn Tuấn Anh. Tuấn Anh đã vô cùng ngạc nhiên khi được thổi nến cắt bánh sinh nhật trước toàn trường. Có lẽ Tuấn Anh đã có 1 sinh nhật không bao giờ quên trong đời.

Kết thúc buổi đại hội cả đoàn đi ăn nhà hàng Trung Quốc cùng thầy hiệu trưởng.

Tuần cuối cùng của tụi nhỏ

Thời gian là thứ bóp nghẹn mọi cảm xúc, là thứ thôi thúc ta làm những điều điên cuồng cho tuổi trẻ vì sợ ta lỡ hẹn với khoảnh khắc. Và bọn trẻ dù mới 14, 15 tuổi nhưng dường như chúng cũng cảm nhận được điều này. Khác hẳn với 3 tuần đầu là những ồn ào nô nghịch không biên giới thì tuần cuối cùng chúng nó như bỗng lớn hẳn trong suy nghĩ. Có gì đó mình cảm nhận chúng nó đang dần trưởng thành hơn. Trầm tư, ít đùa nghịch thi thoảng mấy bạn gái lại nói: “ôi thế là chỉ còn một tuần nữa thôi là phải về rồi em chả muốn đâu”. Những lúc như thế mình chỉ biết vỗ về các em thôi hãy bắt trọn khoảnh khắc nhé vì mình đã từng trải qua những giây phút chia ly như thế.

Tâm trạng trầm lắng cũng là một phần vì chả hiểu sao mấy ông tướng tự dưng đổ bệnh sốt. Đầu tiên là Tuấn Anh. Lúc anh Doanh, anh Du xuống báo mình còn tưởng hai ông tướng đó làm trò trêu mình để xin cớ nghỉ học. Tới lúc mình lên phòng Tuấn Anh thấy em nằm mê man, cầm nhiệt kế check trời ơi tận 39 độ, mình hoảng quá, gọi thầy hiệu trưởng để tìm thuốc cho em. Dặn em uống nhiều nước, nếu uống thuốc và ăn uống thường xuyên. Tới lúc chúng nó ngã bệnh mình mới thực sự có cảm giác lúc này mình thực sự được làm “mẹ”. Tâm trạng ngồi văn phòng mà cứ rối bời, không biết nó đã đỡ chưa, cứ chốc chốc lại lên kiểm tra nhiệt độ một lần xem có sao không. Tới tầm trưa thì nó đã đỡ hơn và tối thì đã lại nô nghịch lại như thường. Cứ tưởng được thổi phù nào ngờ tới Doanh, rồi tới Tường… chúng nó thi nhau lăn ra ốm, sốt và mệt. Sáng nào cũng chạy qua phòng tụi nó và check nhiệt độ đảm bảo không có sự cố nào. Thời gian này mình thực sự là rất mệt. Vì ngoài tụi nhỏ mình còn phải hỗ trợ hơn 30 anh chị em sinh viên người Việt tại trường. Nhiều lúc cảm thấy thực sự là uể oải. Nhưng đúng là làm “mẹ” thực sự có sức lực phi thường. Bây giờ ngồi nghĩ lại mới thấy thực sự trân trọng tấm lòng của những người mẹ. Mẹ y như siêu nhân chỉ cần có tình yêu thương là mọi việc sẽ okie hết. Mối lo với các anh con trai chưa dứt thì là sự cố lại ập tới với cô nàng chân dài xinh gái Thy Thy.

Buổi sáng Thy nói em bị ngứa, mình lại tưởng hôm qua đi biển nên em bị dị ứng với nước biển nên có phần hơi chủ quan chỉ dặn em đừng gãi nhiều và uống nhiều nước để xem tới tối còn ngứa không. Tối mình lên kiểm tra thì toàn thân em nổi mẩn đỏ và có dấu hiệu hơi sốt. Mình thực sự lo lắng. Vội tìm thấy hiệu trưởng và nhanh chóng cho em tới bệnh viện. Tới bệnh viện thì bác sỹ nói em bị thủy đậu. Thế là lúc về Thy phải chuyển phòng để cách ly khỏi bị lây cho các bạn khác. Nhìn mặt Thy buồn mà tâm trạng mình cũng buồn theo em. Còn một tuần cuối, đã nhẽ Thy sẽ có những buổi học cuối cùng với các thầy cô và bạn bè tại trường mà giờ bị thế nên em rất buồn. Mình nhắn cho mẹ Thy. Bảo mẹ yên tâm em vẫn khỏe, bệnh này theo chu kỳ rồi nó tự khỏi chứ ko nguy hiểm lắm. Mẹ Thy chị Hòa không khỏi bồn chồn lo lắng nói để chị sang với Thy em à.

Thế là sáng thứ 4 mẹ Hòa sang với các con. Đón chị ở sân bay ấn tượng với mẹ Hòa thật trẻ trung xinh đẹp. Ước gì sau này bằng tuổi chị mình cũng được trẻ như chị. Mẹ Hòa rất thân thiện, chị em nói chuyện với nhau trên zalo khá lâu hôm nay mới được gặp nhau lần đầu mà cảm giác đã thân quen từ lâu. Mẹ Hòa sang các con rất vui. Đưa chị đi tham quan khắp trường, rồi dẫn chị đi siêu thị kể về chuyện tụi nhỏ mà chị em cứ khúc khích cười hoài, chị còn xì tin tới nỗi chụp ảnh gửi và chia sẻ cho các phụ huynh khác trong group.

E-ROOM ngày 29/6 lễ tốt nghiệp của các con

Đêm trước ngày tốt nghiệp, tụi nhỏ ngồi tụm lại trên phòng tự học tự tay cắt dán làm thiệp gửi tặng các thầy cô. Mình nói mấy đứa làm sớm ngủ sớm để mai còn đi học buổi cuối đúng giờ. Tụi nó bảo chị yên tâm em sẽ đúng giờ.

Buổi lễ tốt nghiệp được diễn ra lúc 4h50 chiều thứ 6. Khi cô trưởng bộ môn trao tặng bằng chứng nhận, mỗi đứa phát biểu nói lời cám ơn tới thầy cô làm mình thực sự xúc động. Chúng nó cũng luôn mồm nói cám ơn chị Ema làm mình lúc đó cũng suýt khóc. Mới ngày nào còn làm quen với tụi nó ở sân bay mà giờ đã phải chia tay. Lòng tự nhủ không được khóc vì còn phải ghi lại khoảnh khắc giúp tụi nhỏ. Nhất định không được khóc.

30/6 ngày cuối cùng ở E-room

Sáng dậy chuẩn bị đồ, check lại phòng các em để đảm bảo không đứa nào bị thiếu đồ. Bọn trẻ rối như 1 bầy gà con. Đây cũng là lần đầu bọn trẻ tự sắp đồ vì lúc đi là bố mẹ chuẩn bị cho. Nhìn chúng nó bỏ đồ ra cân thừa thiếu mà lại thấy thật vui vì các em đã học được ở đây không chỉ tiếng Anh mà còn là cách sống tự lập.

Đi cùng các em chuyến bay từ Bacolod tới Manila. Tới Manila thì phải tách đoàn chia tay với các em về đầu Sài Gòn. Tới lúc này thì mình đã không thể kìm nén cảm xúc nữa. Nhìn mấy đứa ôm nhau khóc lóc mình cũng vỡ òa trong cảm xúc chia tay. Có 1 tháng thôi mà sao lại nhiều cảm xúc với tụi nhỏ tới vậy? Trao 7 bạn cho mẹ Hòa cùng chị nhân viên bên Phil English để dần đoàn về Hà Nội mà lòng không khỏi chộn rộn những cảm xúc nhưng phải kìm nén lại vì còn nhiệm vụ đưa các em về nhà thêm một chuyến bay nữa.

Máy bay đáp cánh xuống Nội Bài, mở cửa ra nhìn cảnh bố mẹ ôm chầm lấy các cục cưng của mình mà lòng thấy hạnh phúc biết bao khi mình đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.

trai-he-tieng-anh-tai-truong-eroom-11

Kết: Công việc này thật thú vị, được tiếp xúc với các em, tuy là đôi lúc chúng nó có ồn ào, chúng nó có nghịch ngợm nhưng đổi lại là được sống lại những năm tháng học trò hồn nhiên của bọn trẻ. Nhìn cách chúng nó tới lớp trong những niềm hân hoan với kiến thức, nhìn cách chúng nó được học tập kết bạn với các anh chị nước ngoài mà thèm cảm giác được bé lại như chúng nó vậy. Với mình đây là một trong những công việc thú vị nhất mà mình từng được tham gia. Cám ơn Phil Eglish đã mang lại cho mình những cô cậu học trò thật dễ thương, cám ơn E-ROOM đã cho mình cơ hội được làm “mẹ đỡ đầu” trong 1 tháng hè cùng các em. Thật khó có thể nói trọn vẹn được cảm xúc trong những trang nhật ký này chỉ biết là mình và các em đã sống trọn những ngày hè năng động tại E-ROOM. Hy vọng năm sau mình lại có cơ hội được gặp nhau nha mấy nhóc yêu của chị.

Xem thêm: Danh sách các trường Anh ngữ tổ chức trại hè tiêu biểu tại Philippines

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *